Nhớ hoài mẹt bánh "quê"

26/11/2019 - 09:09

Trong cuộc sống hiện đại, dường như những tiếng rao lảnh lót của một thời “Ai bánh bò, bánh chuối, bánh lá hông,…” đã không còn nữa. Song, những loại bánh dân gian vẫn còn đó một giá trị, một chỗ đứng riêng trong văn hóa ẩm thực Việt để rồi mỗi khi đi ngang một góc chợ hay một ngõ phố ta không khỏi bị níu chân bởi những hương vị quen thuộc từ mâm bánh mới ra lò.

A A

Chị bạn làm chung bảo mỗi lần về thăm quê là nhất định phải tạt vào chợ mua bánh cam, bánh bò, bánh chuối của dì đó, ngay chỗ đó mới ngon.

Tôi hiểu những mập mờ trong diễn tả của chị. Có những thứ vốn dĩ rất đỗi bình thường nhưng khi đã “quen tiếng, quen hơi, quen mùi, quen vị” thì khó có gì thay thế được.

Thế nên, miếng bánh cam, bánh chuối, bánh bò,… dù dung dị (đối với chị và đối với những ai lớn lên cùng làn hương quen thuộc nơi chái bếp) thì giữa cuộc sống hiện đại ta không thể quên hay tìm một thứ khác thay thế được.

Từng miếng bánh trắng phau, vàng vàng, đen đen ẩn mình trong gói lá chuối xanh, hay được xếp ngay ngắn, chồng đều trên những chiếc mẹt tre gợi ta nhớ những ngày thơ dại ngồi tựa cửa chờ mẹ đi chợ về để được ăn những món bánh trái mang đậm phong vị quê nhà.

Một mẹt bánh “quê”, lúc nào cũng phong phú. Nào là bánh bò, bánh chuối, bánh lá, bánh bèo, bánh da lợn, bánh khoai mì, bánh ít trần, bánh đậu xanh,…

Ai thích ăn gì thì tha hồ chọn nấy. Mỗi một loại có một cách làm khác nhau nên cho ra mùi vị cũng khác nhau. Nhưng tất cả đều mộc mạc, đơn sơ bắt nguồn từ những nguyên liệu tự nhiên, từ hạt lúa, củ khoai,… từ đôi bàn tay khéo léo của các bà, các mẹ nên ai ăn một lần cũng nhớ mãi.

Giá những thứ bánh này cũng rất… bình dân. Một gói 3- 4 loại chỉ tầm 5- 7 ngàn đảm bảo đủ no và đã thèm. Nhẩn nha miếng bánh bò mềm, mịn, rồi đến miếng bánh ngọt từ chuối dẻo từ bột sau đó quệt cho áo thật nhiều nước cốt vào miếng bánh lá làn lạt, thơm thơm thì ôi thôi chỉ còn lại một chữ tuyệt!

Cuộc sống hối hả, người người ngán ngẫm với thức ăn nhanh nhiều dầu mỡ thì gói xôi, miếng bánh bò, bánh chuối, bánh cam,… cũng sẽ đủ no lòng. Gần đây, khi đi dự một số tiệc tôi còn được dùng món bánh mặn là món khai vị, bánh bò ăn với thịt heo quay,…

Mừng là những loại bánh chân quê ấy được những con người “nặng nợ, nặng tình” tìm ra hướng đi mới. Tôi tin những sề bánh “quê” không hề bị lãng quên mà sẽ được khoác lên mình chiếc áo mới lộng lẫy, cầu kỳ nhưng cái chất gần gũi, thân quen vẫn như dư vị khó quên của một thời, một đời.

Trong khi chờ những loại bánh “quê” oai vệ lên phố thì bây giờ phải ghé ngay góc chợ quen thuộc mua ít bánh bò, bánh chuối của dì Năm để lót dạ thôi! Tôi dông xe đi tìm để giữ cho mình tình yêu với chiếc bánh dân gian!

Theo Báo Vĩnh Long